Kể về một kỉ niệm của bản thân

pdf
Số trang Kể về một kỉ niệm của bản thân 15 Cỡ tệp Kể về một kỉ niệm của bản thân 259 KB Lượt tải Kể về một kỉ niệm của bản thân 0 Lượt đọc Kể về một kỉ niệm của bản thân 4
Đánh giá Kể về một kỉ niệm của bản thân
4.6 ( 8 lượt)
Nhấn vào bên dưới để tải tài liệu
Đang xem trước 10 trên tổng 15 trang, để tải xuống xem đầy đủ hãy nhấn vào bên trên
Chủ đề liên quan

Tài liệu tương tự

Nội dung

Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí Bài viết số 2 Lớp 6 Đề 4: Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi A. Dàn ý Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi 1. Dàn bài Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi - Mẫu 1 a. Mở bài - Hoàn cảnh khiến em bồi hồi nhớ về kỉ niệm thời thơ ấu. - Kỉ niệm ấy gắn liền với những người bạn nhỏ cùng xóm, hằng ngày rong chơi với nhau. b. Thân bài - Hồi nhỏ, khu nhà của em vẫn chưa được sát nhập vào thành phố, vẫn mang phong cảnh của một vùng nông thôn. - Những đứa trẻ chưa đến tuổi đi học thường tụ tập lại chơi đùa cùng với nhau. - Em có một hội bạn thân gồm 4 người. - Miêu tả chung về ngoại hình, tính cách, sở thích… của những người bạn thời thơ ấu. - Mọi người thường cùng nhau ra chơi dưới bụi tre gần cánh đồng làng. - Đó là những trò chơi dân gian như nhảy dây, trốn tìm, đuổi bắt, đan dây, nấu ăn… - Ấn tượng nhất là những hôm mưa rào mùa hạ, cả nhóm hái một chiếc lá chuối thật lớn, vừa đủ che bốn thân hình nhỏ bé để làm ô, rồi đi ra ngoài chơi. - Vừa đi, vừa hát, ồn ã như một đoàn tàu. - Một lát sau, cả bọn sẽ dần bị ướt do gió thổi mưa bay ngang, thế là vất luôn chiếc lá, sung sướng tắm dưới mưa - Về nhà bị mẹ mắng nhưng ai cũng vô cùng vui vẻ và chờ mong cơn mưa lần sau đến tiếp Trang chủ: https://vndoc.com/ | Email hỗ trợ: hotro@vndoc.com | Hotline: 024 2242 6188 Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí - Đó là những ngày tháng tuổi thơ vô tư, không lo nghĩ, đã đi qua và không bao giờ có thể trở lại được nữa c. Kết bài - Hiện tại, chúng em đã lớn, bận bịu với việc học tập, nhưng vẫn thường xuyên đi chơi cùng nhau như ngày bé. - Thỉnh thoảng, cả nhóm kể lại những kỉ niệm ngày bé và cùng nhau cười đùa. 2. Dàn bài Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi - Mẫu 2 a. Mở bài. - Người bạn cùng xóm tên là Thành sống với nhau từ thuở nhỏ. - Học xong tiểu học thì xa nhau vì em theo gia đình ra Hà Nội. b. Thân bài. - Tả qua mấy nét về con người, tính tình (Thành rất vui tính) - Nhớ lại lúc còn nhỏ hai đứa chơi đùa với nhau như: trèo cây, câu cá, bắn chim. - Khi học ở trường tiểu học là bạn thân giúp nhau học tập. Có lần trốn học cả hai đứa bị cô giáo bắt phạt. - Em nhớ lại một cách sâu sắc đầy ấn tượng là hôm Thành tặng em một món quà kỉ niệm chia tay nhau: tập nhật kí của Thành và chiếc bút « Kim Tinh » của Trung Quốc. Trong nhật kí có nhiều chuyện vui buồn của hai đứa. c. Kết bài. - Giờ đây, mỗi lần đọc lại cuốn nhật kí chữ viết nguệch ngoạc nhưng tình cảm thì rất thân thương làm em nhớ mãi đến người bạn có tên là Thành. B. Các bài văn mẫu Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi Trang chủ: https://vndoc.com/ | Email hỗ trợ: hotro@vndoc.com | Hotline: 024 2242 6188 Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí 1. Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi - Mẫu 1 Chiều hôm nay, trời lại mưa to, ngồi trong nhà nhìn ra màn mưa trắng xóa, những kí ức về tuổi thơ năm nào lại dội về trong tâm trí em. Thuở ấy, khu nhà em vẫn chưa được sát nhập vào thành phố, nên vẫn còn nông thôn lắm. Thế hệ chúng em, những đứa trẻ trước khi vào lớp 1 không đi học thêm toán, học múa ba lê hay học đàn, học võ… Mà chỉ vui chơi suốt ngày. Những đứa trẻ trong xóm, cùng tuổi hoặc không cùng tuổi sẽ tụm lại với nhau và cùng rong chơi. Và em, đã may mắn khi có ba cô bạn cùng tuổi chơi với nhau trong suốt những năm tháng thần tiên ấy. Hồi đó, máy tính, trò chơi chưa nhiều, hiện đại và phổ biến như bây giờ. Chúng em vẫn thích thú với những trò chơi dân gian như đuổi bắt, nhảy dây, đan vòng… Bất kì cành cây, dòng nước, bông hoa, chú chó nhỏ.. nào cũng có thể là món đồ chơi hấp dẫn với chúng em. Và nơi nào cũng có thể là tụ điểm lý tưởng cho đám nhóc tì ham vui ấy. Đó là gốc cây khế sau vườn, sân nhà văn hóa thôn, bụi tre ngoài ruộng, sau đống rơm khô, bên bờ hồ sen… Mà kể cũng lạ, dù rong chơi suốt ngày, lại đôi khi quên mũ, quên áo, vậy mà đứa nào cũng khỏe re, tí tởn suốt ngày. Những kỉ niệm thời xưa bé ấy kể ra thì nhiều lắm, mà có những cái em chẳng nhớ rõ nữa. Chỉ có cái cảm xúc sung sướng, hồ hởi ấy là vẫn vẹn nguyên. Chỉ duy nhất kỉ niệm về những lần tắm mưa hồi đó là em mãi không thể quên. Những buổi chiều mùa hạ năm đó, thường có các cơn dông ập đến bất ngờ. Khi mây đen ủn ỉn kéo về, gió lạnh thổi từng cơn, cả bọn trẻ sẽ sung sướng nhận ra, sắp có mưa rào. Đấy, chẳng cần sách vở thì chúng em cũng biết được điều đó. Và rồi, thay vì chạy về nhà để trú mưa, cả bọn sẽ chạy ra vườn chuối, tìm một chiếc lá chuối thật là to, đủ che đầu bốn đứa nhóc con. Rồi dùng nó làm ô che, đi dưới cơn mưa. Vì lá to cũng không thể che đủ bốn người, nên chúng em phải đứng sát vào nhau, dịch từng chút một dưới màn Trang chủ: https://vndoc.com/ | Email hỗ trợ: hotro@vndoc.com | Hotline: 024 2242 6188 Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí mưa. Dù thế, tiếng cười vang khúc khích vẫn đều đều vang lên, át cả tiếng mưa. Và chỉ một lát sau, gió thổi mạnh, mưa bay ngang, sẽ có đứa ướt tóc, đứa ướt áo, đứa ướt quần, chiếc lá chuối chợt trở nên vướng víu. Thế là, chiếc “ô xanh” đó bị vứt xuống lề đường. Còn chúng em thì la hét, nhảy nhót sung sướng dưới mưa. Cảnh ấy, thường được chúng em gọi là tắm mưa. Những dòng nước mát lạnh tưới ướt hết cả người. Con đường cũng có đầy những vũng nước, và trơn trượt. Có đứa trượt chân, vồ ếch một cái rõ đau, nhưng thấy bạn cười phá lên thì cũng khì khì cười theo. Rồi đứa này kéo đứa kia, ai cũng lấm lem hết cả. Duy chỉ có nụ cười rạng rỡ trên môi là vẫn như thế mà thôi. Tạnh mưa trở về nhà, đứa nào cũng bị mẹ mắng cho một trận. Ngoài miệng thì vâng vâng dạ dạ, nhưng trong lòng đứa nào cũng mong chờ một cơn mưa rào nữa ập đến. Bây giờ, em đã lớn rồi, việc học tập khiến em không còn thời gian để rong chơi nhiều như trước nữa. Thế nhưng những người bạn năm đó thì vẫn luôn ở cạnh em, cùng em chia sẻ bao vui buồn. Đó thật là một điều vô cùng tốt đẹp. Những kỉ niệm bên các bạn thuở ấu thơ ấy, đã một đi không thể trở về. Nhưng em sẽ mãi luôn nhớ rõ, luôn khắc ghi nó sâu trong tim mình. Để không bao giờ lãng quên những ngày tháng thần tiên mình đã từng trải qua. 2. Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi - Mẫu 2 “Thời thơ ấu”, mỗi khi nhắc đến ba từ ấy, trái tim em lại thổn thức. Bao nhiêu kỉ niệm tuôn trào nhưng chỉ có những cách diều là em nhớ mãi. Ôi! “những cánh diều” thuở nào. Nhớ những buổi trưa hè, lũ trẻ trong làng tụ tập lại thả diều thi. Chúng chạy lấy trớn để những cơn gió nồm nâng cánh diều lên. Ôi! Hạnh phúc biết bao khi thấy con diều của mình từ bay lên, đùa giỡn với cơn gió. Em cùng mấy đứa bạn trong xóm cùng nhau hò hét tranh đua. Có đứa diều tốt, bay cao nhất, nó cứ nổ mãi. Rồi khi có một Trang chủ: https://vndoc.com/ | Email hỗ trợ: hotro@vndoc.com | Hotline: 024 2242 6188 Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí con diều nào đó vươn lên đứng nhất thì mặt nó tức lắm, cố gắng đánh rớt con diều đáng ghét kia. Có anh không may sở hữu một chiếc diều dỏm. Vừa lên trời đã chống mũi xuống đất. Có chiếc chạy hụt hơi mà chỉ quay tròn. À, mà nói vậy chứ không phải thứ hạng cánh diều chỉ dựa vào diều tốt hay dỏm mà một phần còn nhờ tài nghệ của dân thả diều. Trong lúc thả với tay điêu nghệ, em đã được chúng chỉ cho vài chiêu nâng diều. Nào là khi diều rơi thì giựt giựt đôi tay, nào là khi thả diều thì phải cầm theo keo và một ít dây diều. Nếu thấy hôm ấy gió mạnh thì gắn thêm một đoạn dây vào dây diều, còn nếu gió nhẹ diều bay không nổi thì gỡ một ít dây ra cho nó nhẹ… Nhờ những kinh nghiệm quý báu đó mà thi thoảng em cũng được biệt hiệu “vua thả diều”. À, mà hình như em chưa nói cái chuyện này thì phải, chả là khi cuối buổi thả, diều nào bay cao nhất thì người thả sẽ được cái biệt hiệu quý báu ấy. Bây giờ, cánh diều thuở nào đã bị xếp xó để nhường thời gian cho những cua kèm liên hồi. Tuy rằng, em không còn được chạy nhảy trên cánh đồng đầy rơm rạ nữa. Những cảm giác bay bổng cùng cánh diều sẽ không bao giờ phai nhạt trong kí ức của em mãi mãi… 3. Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi - Mẫu 3 Năm nay, em đã là học sinh lớp 6 nhưng những kỉ niệm hồi còn thơ ấu em không bao giờ quên. Trong những kỉ niệm ấy có chuyện rèn luyện chữ viết hồi em học lớp 3. Em trở thành học sinh giỏi Văn cũng là nhờ một phần vào những ngày rèn luyện gian khổ ấy. Trong các môn học, em sợ nhất môn Chính tả vì chữ em rất xấu. Mỗi khi đến giờ chép Chính tả theo lời cô đọc, em thấy khổ sở vô cùng. Chưa bao giờ em đạt điểm cao môn này. Nhiều buổi tối, em giở tập, lặng nhìn những điểm kém và lời phê nghiêm khắc của cô giáo rồi buồn và khóc. Mẹ thường xuyên theo dõi việc học tập của em. Biết chuyện, mẹ không rày la trách mắng mà ân cần khuyên nhủ: Trang chủ: https://vndoc.com/ | Email hỗ trợ: hotro@vndoc.com | Hotline: 024 2242 6188 Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí Con lớn rồi, phải cố tập viết sao cho đẹp. Ông bà mình bảo nét chữ là nết người đấy con ạ ! Em ngẫm nghĩ và thấy lời khuyên của mẹ rất đúng. Vi thế em quyết tâm tập viết hằng ngày, đến bao giờ chữ em trở nên sạch đẹp mới thôi. Em tự đề ra cho mình kế hoạch mỗi ngày dành ra một tiếng đồng hồ tập chép. Trước hết, em chép lại những bài tập đọc trong sách giáo khoa. Sau đó, tập chép những bài thơ ngắn. Mẹ dạy em cách cầm bút sao cho thoải mái để viết lâu không bị mỏi tay. Em học theo và đã quen dần với cách cầm bút ấy. Mỗi bài, em viết nhiều lần ra giấy nháp, khi nào tự thấy đã tương đối sạch đẹp thì mới chép vào vở. Xong xuôi em nhờ mẹ chấm điểm. Những bài đầu, mẹ chi cho điểm 5, điểm 6 vì em viết còn sai Chính tả và nét chữ chưa đều. Em không nản chí, càng cố gắng hơn. Đến bài thứ chín, thứ mười, em đã có nhiều tiến bộ. Những dòng chữ đều đặn, ngay hàng thẳng lối hiện dần ra dưới ngòi bút của em. Mẹ không ngừng động viên làm cho em tăng thêm quyết tâm phấn đấu. Lần đầu tiên được cô giáo cho điểm mười Chính tả, em vô cùng Sung sướng. Cô giáo khen em trước lớp và khuyên các bạn hãy coi em là gương tốt để học tập. Em luôn nhớ lời mẹ và thầm cảm ơn mẹ. Em cầm quyển vở có điểm 10 đỏ tươi về khoe với mẹ. Mẹ xoa đầu em nói: - Thế là con đã chiến thắng được bản thân. Con đã trở thành người học sinh có ý chí và nghị lực trong học tập. Mẹ tự hào vệ con. Ba con biết tin này chắc là vui lắm! Từ đó, cái biệt danh Tuấn gà bới mà các bạn tinh nghịch trong lớp đặt cho em không còn nữa. Tuy vậy, em vẫn kiên trì tập viết để nét chữ ngày một đẹp hơn. Sau Tết, em sẽ tham gia hội thi Vở sạch chữ đẹp do trường tổ chức. Đúng là Có chí thì nên, Có công mài sắt có ngày nên kim, phải không các bạn? Trang chủ: https://vndoc.com/ | Email hỗ trợ: hotro@vndoc.com | Hotline: 024 2242 6188 Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí 4. Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi - Mẫu 4 Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình hạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học. Ngôi trường của tôi ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: cô giáo dạy tôi nắn nót từng chữ, đôi tay của cô nắm chặt tay tôi để rèn chữ, bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng tôi múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao. Thời gian trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này... Tôi còn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với tôi đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Nam bắt. Lan dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Nam lại, các bạn chạy xoay vòng cậu ta, lúc này bạn ấy không thấy gì cả, chỉ tóm bừa nên chúng tôi chạy tán loạn. Bỗng dưng dính một người, Nam sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Nga. Nam bỏ khăn ra nhìn, hóa ra đó là bạn lớp khác. Lúc này hai người đều đỏ mặt còn các bạn cùng chơi thì bật cười. Bỗng dưng có một tiếng nói to "Cho tôi chơi với!" Đó chính là Thành, người bạn hay đùa nhất của lớp tôi. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xung phong bắt. Lan dùng khăn bịt mắt Thành lại, các bạn bắt đầu trốn, Thành đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của Hiền. Hiền thấy thế liền chạy qua cột cờ và dừng chân lại, đứng né một bên. Thành nhào tới bắt, ai ngờ Thành bắt dính cột cờ, cả lớp cười lăn lộn, Thành cũng ôm mặt cười. Tiếng trống tùng tùng báo hiệu giờ vào học, thế là giờ ra chơi đã hết, vào lớp các bạn đều dùng tập, sách để quạt cho mát. Đó là một kỷ niệm sâu sắc nhất với tôi dưới mái trường này. Trang chủ: https://vndoc.com/ | Email hỗ trợ: hotro@vndoc.com | Hotline: 024 2242 6188 Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí Tuy bây giờ đã học cấp II nhưng kỷ niệm trong sáng hồn nhiên ấy tôi vẫn nhớ. Nhớ đến để thấy thời tiểu học đẹp đẽ làm sao và đó sẽ là kỷ niệm theo tôi trong suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường. 5. Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi - Mẫu 5 Mỗi chúng ta khi lớn lên, đều bỏ lại đằng sau mình một thời thơ ấu biết bao kỉ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi vẫn nhớ những lần ham chơi quên cả giờ về, hãy những lần mải đi chơi làm mất cả chìa khóa nhà. Nhưng kỉ niệm về người anh họ của em khiến em nhớ mãi không thể nào quên. Trong những dịp nghỉ hè, tôi thường được bố mẹ cho về quê. Tôi rất thích về quê bởi ở đó tôi có một người anh họ. Anh hơn tôi một tuổi và rất quý tôi. Mỗi lần về quê, anh thường dắt tôi đi chơi khắp nơi. Anh đi đằng trước, tôi lũn cũn chạy theo sau. Nhưng khi tôi mỏi chân, anh thường cõng tôi trên lưng. chạy nhong nhong. Ngồi trên lưng anh tôi thích chí cười khanh khách. Quê tôi có bờ lau trắng xóa. Nhưng lúc đang chơi đuổi bắt, không thấy anh đâu, tôi khóc thét lên, anh từ đâu chạy đến, rắc lên đầu tôi những cánh hoa khiến tôi tròn mắt ngạc nhiên. Đặc biệt, tôi rất thích mỗi khi anh và bạn anh thi thả diều, nhìn cánh diều bay lên bầu trời cao lồng lộng, tôi không bao giờ chán. Anh chiều tôi là thế nhưng tính nhõng nhẽo của tôi đã gây nên một tai nạn. Hôm đó, anh dắt tôi đi đến nhà một người bạn. Trên đường đi, tôi bỗng nhìn thấy một cây roi quả sai vô cùng. Những quả roi chín thành từng chùm trông thật thích mắt. Tôi dừng lại và chỉ lên những chùm quả đang lấp ló trong tán lá. Tôi muốn ăn roi. Anh định trèo lên hái cho tôi. Anh đứng ngước mắt lên và lắc đầu: "Cây cao quá, anh không trèo được. Thôi, đi cùng anh ra chợ, anh sẽ mua cho em". Tôi nhất quyết "Không, em thích ăn cả chùm cơ! Ở chợ không có roi giống thế này". Dù anh thuyết phục thế nào, tôi cũng không chịu. Anh càng dỗ, tôi càng bướng và tôi đã ngồi bệt xuống đất, nước mắt bắt đầu chảy dài, tay chân đạp loạn xạ. Tôi biết, anh nhất định sẽ hái cho tôi khi thấy tôi khóc. Và quả thật, tôi đã thắng. Anh kéo tôi đứng Trang chủ: https://vndoc.com/ | Email hỗ trợ: hotro@vndoc.com | Hotline: 024 2242 6188 Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí dậy, lau nước mắt và nói: "Em nín đi, anh sẽ hai cho em chùm quả đó". Anh dắt tôi đến cổng nhà bác có cây roi, gọi cửa và tôi thấy có một bác chạy ra, anh xin phép bác cho anh được hái một chùm roi. Bác đồng ý nhưng dặn anh tôi phải cẩn thận vì cành roi rất giòn. Anh trèo lên, trèo thật cao để hái được đúng chùm roi tôi thích. Nhưng khi đang hái thì anh trượt chân, ngã nhào từ trên cây xuống. Tôi thấy anh ngã thì chạy đến hỏi: "Anh có đau không?" anh gượng cười, nói: "Anh không sao đâu. Em cứ yên tâm". Nhưng không phải thế, anh bị gãy chân... Bố về quê, biết anh bị gãy chân vì tôi. Bố đã mắng tôi nhưng anh lại nói với bố: "Tất cả là tại cháu, chú đừng mắng em kẻo nó sợ". Dù tôi có gây ra chuyện gì, anh cũng luôn che chở cho tôi. Anh là người anh tuyệt vời của tôi. Kỷ niệm đó mỗi khi nghĩ lại, tôi lại thấy cay cay nơi sống mũi. 6. Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi - Mẫu 6 Ngày ấy, nhà tôi ở ven một con suối nhỏ nước trong veo, vào những hôm trời nắng đẹp đứng trên bờ suối, tôi có thể nhìn thấu xuống tận dưới đáy, ở đó có những viên sỏi trắng tinh và cả những đàn cá trắng tung tăng bơi lội. Hàng ngày, tôi cùng lũ bạn lại rủ nhau ra suối, đi men theo mép của con suối bắt ốc, nhặt đá trắng về để chơi đồ hàng. Và vui nhất là vào những ngày hè, chúng tôi thường trốn mẹ ra suối tắm. Thực ra con suối nhỏ nhưng có những đoạn rất sâu có thể ngập đầu người lớn. Và ở trên đó là chiếc cầu của nhà dân bắc qua để lấy lối đi vào nhà. Như thường lệ, buổi trưa ấy, chờ cho mẹ ngủ say tôi liền chạy sang nhà mấy thằng bạn học cùng lớp rủ chúng ra chỗ cầu nhà ông Quân (chúng tôi thường đặt tên những chiếc cầu bằng chính tên nhà chủ đó). Buổi trưa trời nắng nóng như lửa đốt, được đắm mình trong dòng nước mát thì còn gì bằng. Bởi vậy nên vừa nghe tiếng huýt sáo Trang chủ: https://vndoc.com/ | Email hỗ trợ: hotro@vndoc.com | Hotline: 024 2242 6188 Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí báo hiệu quen thuộc của tôi, mấy thằng cũng vội vã lách cửa sau, nhanh chóng ra chỗ hẹn. Vừa ra khỏi nhà, cả lũ chúng tôi chạy thật nhanh vì sợ cha mẹ phát hiện ra, bởi chúng tôi đều biết rằng nếu bị bại lộ chắc chắn đứa nào đứa nấy sẽ no đòn. Năm phút sau, cây cầu và dòng nước mát đã hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi có ý kiến hôm nay sẽ không bơi bình thường như mọi khi nữa mà thi nhảy xa, tức là đứng trên cầu nhảy xuống, ai nhảy xa nhất sẽ là người thắng cuộc. Ì oàm một hồi lâu đã chán, chúng tôi trèo lên một mỏm đá nằm nghỉ ngơi ngắm mây trời. Lúc này, Thắng - thằng cha gan lì cóc tía nhất lên tiếng: - Tớ nghĩ ra trò mới nữa rồi. - Trò gì vậy? Cả lũ nhao nhao lên tiếng hỏi. - Chơi lặn, đứa nào lặn được lâu nhất tuần sau đi học sẽ không phải đeo cặp. Cả lũ reo hò hưởng ứng nhiệt liệt. Trở lại chỗ chơi cũ, tôi nói: - Bây giờ sẽ thi lần lượt từng đứa một, những đứa còn lại đứng trên bờ theo dõi bấm giờ. Và tôi phân công luôn vì Thắng là người đầu têu nên sẽ là người thử sức đầu tiên, cả bọn vỗ tay hưởng ứng. Quả thật trong nhóm Thắng luôn tỏ ra đàn anh hơn cả, hắn không những học giỏi mà mọi trò chơi hắn cũng chẳng bao giờ chịu thua ai. Thắng chuẩn bị tinh thần xong, tôi hô: - Một. Hai. Ba. Bắt đầu! Ùm!... Thắng đã nhảy khỏi cây cầu mất tăm trong dòng nước. Lũ chúng tôi reo hò tán thưởng và bắt đầu bấm giờ: 1,2, 3, phút trôi qua sang phút qua vẫn chưa thấy Trang chủ: https://vndoc.com/ | Email hỗ trợ: hotro@vndoc.com | Hotline: 024 2242 6188
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.